2010/07/29

đêm mơ..linh hồn treo cổ...

Tôi gặp linh hồn mình treo cổ trên xà cao
Sau bao điều giông bão
Trông hãi hùng và đơn lạnh quá
Ánh mắt linh hồn nhìn tôi băng giá,
Trơ khô đôi cánh tay gầy..
Mái tóc dài như mái tóc tôi bay…
Nay rũ rượi tả tơi màu cỏ úa
Cô bé là tôi vẫn quen sống trong nhung lụa
Sao linh hồn…mảnh vải cũ xác xơ
Thoáng rùng mình, sợ hãi, phải chuyện đùa?
Tôi còn đây sao linh hồn vướng trần xà cao ngất ngưởng?
Hồn treo cổ, hồn chết, hồn về đâu?
Vậy còn ở lại đây là tiêu bản xác thân héo..?

Lạnh lẽo, chơi vơi, chẳng một giọt lệ nào rơi
Vì hồn không còn nữa
Chẳng còn mộng mơ bờ vai tựa
Vì hồn đã vất vưởng phiêu linh
Chẳng còn thiết tha hoàng hôn hay bình minh
Bởi đó không mang lại điều mang tên ý nghĩa
… Có lẽ không nhiều, giọt lệ nhẹ tràn ly khổ đau thôi…
Tôi hạ linh hồn xuống trên nền nhà lạnh lẽo đơn côi
Dùng đôi bàn tay khô héo, hỏa táng linh hồn ….thành mây thành khói, vội bay
Uhm…hồn đã rời xa tôi thế đấy
Còn trơ lại xác không hồn trên đời này…
….Bơ vơ vây, giấc mộng nào vầy, chỉ còn men say, lệ cay, khói bay,……
__________________

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét