Em ru em tự những tháng ngày
Nắng dãi mưa dầu đâu lời ru của mẹ
Chỉ những khi đêm đến lặng lẽ
Mẹ mới trở về hôn nhẹ trán con thơ
Yêu con vô bến vô bờ
Nhưng áo cơm buộc mẹ ra đời bươn chải
Những năm tháng mẹ cha dầu dãi
Đổi cho con những trang sách trên vai
Mong con gầy dựng tương lai sáng...
Nay nhìn lại đầu xanh pha sợi trắng
Con nhớ thương những năm tháng tảo tần
Nhớ những khi con ngất không ít lần
Bởi vì đói, mẹ cha quên chăm sóc
Bởi vì nghèo, không thể được đi học
Con nhớ trường nên giận dỗi bỏ ăn...
Mẹ yêu!!
Con muốn nói cùng mẹ rất nhiều điều
Nhưng nhìn bàn tay đầy gân xanh
Con chỉ cố ngăn tiếng khóc!!
Yêu mẹ lắm, nên dù đời bao khó nhọc
Con vẫn về là hình bóng con xưa..
Con sẽ về...dù đường lắm cơn mưa...
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ, nghe không???
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét